Vài suy tư sau 1 buổi fashion show

7 giờ 30 tối... Họ đến trong những siêu xe, taxi – mình thong thả gửi xe máy vào bãi Họ xúng xính trong những bộ cánh thời thượng – mình vẫn tự nhiên với bộ đồ công sở vận từ sáng Họ bước xuống xe cùng chân dài và được săn đón bởi hàng loạt camera chớp liên tục – mình và chân xém dài được chào mừng bởi anh security: “cho xem vé”, xong vô tư bước vào. Cô tiếp tân chỉ cần một cái liếc mắt cũng nhận ra mình không phải “người trong giới” Bạn hỏi có biết ca sĩ diễn viên A, B, C,… không – Không, là ai vậy? Ông bà hoa hậu đại gia X, Y, Z,… ngồi đằng kia kìa - Ờ, vậy hả. Hà, đáng lẽ phải cảm thấy mình không thuộc về nơi này thì một cảm giác rõ rệt trong lòng: nơi này, những con người này mới không thuộc về mình. Nó không có được mình chứ không phải mình không thể có được nó. Show Nhận xét về buổi trình diễn mình chỉ có 2 từ: nhạt và buồn ngủ Có thể mình không đủ chuyên môn để đánh giá mẫu thiết kế, deco hay những bước catwalk – nhưng một bông hoa thì...